Hôm nay hoàng hôn thật đẹp, một buổi chiều mát mẻ trong trẻo của mùa thu Sài Gòn.

Không gian an bình và yên lặng, tôi thả mình thong dong trên chiếc ghế dài và tận hưởng làn gió nhẹ thổi qua từng thớ vải giờ cũng già theo năm tháng

Bạn thắc mắc tôi là ai à..

Tôi chính là tấm vải từ xứ Kim Chi xa xôi đã thực hiện hành trình sứ mệnh của đời mình.

Và giờ đây tôi đã hoàn thành nhiệm vụ để tận hưởng cảm giác hạnh phúc của mình bên gia đình cô chủ yêu quý của tôi.

Bạn thắc mắc là một tấm vải thì có sứ mệnh gì à…

Vậy hãy ngồi xuống nhấm ly trà và cùng tôi hồi tưởng nhé.

Tôi một tấm vải được sinh ra trong một dòng dõi quý tộc và danh giá của Hàn Quốc, gia đình chúng tôi rất đông anh chị em và tất cả chúng tôi đều được sinh ra từ tình yêu của cha mẹ tôi.

Và…

Tôi được thừa hưởng vẻ đẹp hoàn hảo, óng ả, mềm mại, mượt mà của mẹ tôi, nàng lụa.

Và tất nhiên trong người tôi vẫn chảy dòng máu ấm áp, thoải mái và hào sảng của ba tôi, anh chàng cotton.

Nên tất cả các anh chị em của tôi đều có 1 cái tên chung mang truyền thống của gia đình Cotton Lụa

Ba mẹ đã nói với chúng tôi rằng chúng tôi sinh ra với một sứ mệnh cao cả, và mỗi người trong chúng tôi sẽ nhận ra sứ mệnh của mình vào đúng thời điểm.

Và từ lúc đó, tôi vẫn mơ hồ về sứ mệnh đó của mình là gì cho đến 1 ngày…

Tôi được gửi đến Việt Nam, một đất nước có khí hậu khá nóng…

Và đây chính là nơi tôi gặp cô chủ của mình…

Chà nói cô ấy thế nào nhỉ, cô ấy bước vào ngắm nhìn tất cả chúng tôi và tôi được lựa chọn…

Ngay lúc này, tôi cũng không biết mình sẽ làm gì và sứ mệnh của mình là gì nữa, thời điểm mà ba mẹ tôi nói khi nào mới đến???

Tôi lặng lẽ theo cô chủ về nhà,

Sau đó tôi được cắt may thành một tấm drap giường với tiêu chuẩn vừa vặn 1m6 x 2m x 20 cm…

Tôi nghĩ không lẽ sứ mệnh của mình là một tấm drap sao???

Tầm thường quá với một dòng dõi Hàn QUốc Kim Chi của tôi!!!

Lần đầu tiên được cô chủ trải lên nệm, tôi bất thần thốt lên… Ôi sao không có cả giường sao?

Phòng thì rộng đấy…nhưng những bức tranh Piccaso, đèn chùm, thảm lông đâu… sao có mỗi cái sàn gỗ thế này.

Tôi đỏng đảnh ỏng ẽo nhìn khắp phòng, sao chẳng giống căn phòng trong những quyển tạp chí lúc trước tôi nhìn thấy vậy…

Tôi run rẩy, nằm in lìm không dám nhúc nhích

Và ở cùng tôi còn có 1 tấm drap khác cùng 6 cặp gối nữa…

Trong lúc tôi sợ đế phát khóc thì có tiếng mở đèn làm tôi giật mình, cả phòng tràn ngập ánh đèn Led, dịu dàng làm tôi bớt sợ hơn lúc đầu.

Rồi…

Tôi nghe tiếng trẻ con chạy lên, tiếng cười nói và tiếng mở cửa…

Hai chú nhóc cỡ chừng 2 và 4 tuổi chạy ào vào…

Đứa lớn nhìn thấy tôi lập tức reo lên:

Ba ơi, phòng mình có drap mới này, đẹp ghê chưa, mẹ may cho con đấy, hình xe hơi này, màu xanh này, đẹp quá đi”

Đứa nhỏ hơn thì chỉ bập bẹ :

Xe xe …”

Và rồi 2 đứa nhóc lăn ngay nằm trên người tôi, chúng lăn qua lại hít mùi của tôi và cười đùa”

Ngay giây phút 2 câu nhỏ nằm lên tôi, trong lòng tôi chợt vụt lên  một cảm xúc thật khó tả…

Nó lâng lâng, hạnh phúc và có gì đó dâng trào trong từng sợi vải của tôi.

Không lẽ đây là ngày đó mà ba mẹ tôi vẫn nói…

Đó là 1 cảm giác tuyệt vời mà tôi chưa bao giờ cảm nhận được…

Và tôi đã quên hết những thứ hào nhoáng, nào là thảm, là đèn chùm là tranh…

Tôi chỉ cần 2 cậu nhóc này thôi…

Đêm đầu tiên tôi ôm 2 cậu chủ nhỏ trong lòng, được vuốt ve mái tóc, làn da của 2 nhóc tôi nhận ra sứ mệnh của mình

“Yêu thương và che chở bảo vệ 2 câu chủ nhỏ trong giấc ngủ”

Và…

Từng ngày qua, tôi trải qua những giây phút mà có thể nói chỉ những tấm vải được may thành drap gối như tôi mới có được…

Đó là cảm giác gia đình…

Tôi chăm 2 cậu nhỏ từng ngày,

Cậu chủ lớn thì đi học cả ngày, chiều về là lập tức chạy vào phòng lăn lộn trên người tôi. Và cậu có vẻ như hiểu được tôi, lúc nào cậu cũng cố giữ cho tôi ngay thẳng không méo mó.

Còn với cậu chủ út thì …ôi trời cậu ấy quậy ôi thôi… và đây là chuyên gia tè dầm lên người tôi đấy.

Tôi thường xuyên được biến thành áo choàng siêu nhân trong các cuộc chơi khi anh hai đi học.

Tôi thích cái cách cười khoái trá của nhóc út này, vô tư và hồn nhiên…

À thân tôi còn được may thành 3 chiếc áo cho 3 cậu gối nữa chứ.

Và các cậu ấy còn được tham gia vào các trò chơi đua gối của 2 cậu chủ nữa kìa.

Còn tôi được làm trọng tài cơ…

Trong tiếng cười của 2 cậu chủ nhỏ…

Tôi còn chứng kiến cả cuộc sống của 2 vợ chồng cô chủ của tôi nữa…

Đó là câu chuyện mà đến giờ nghĩ lại tôi vẫn rưng rưng nước mắt…

Chuyện bắt đầu từ khi cô chủ của tôi khóc ướt cả gối nằm và ướt xuống cả chị drap nằm kế tôi nữa cơ.

Tôi rất tò mò vì sao một người có tâm lý cứng rắn như cô chủ của tôi lại có ngày khóc như 1 đứa con nít thế kia.

Bà chủ và chồng cô chủ đã có cuộc trò chuyện với cô chủ

Tôi bất ngờ khi nghe rằng, không hiểu vì sao cô chủ bị sếp giáng chức từ một quản lý cao cấp thẳng xuống là nhân viên kho.

Dù tôi không hiểu cho lắm, quản lý với nhân viên kho có gì khác nhau nhưng tôi biết cô chủ của tôi rất buồn, tinh thần suy sụp hẳn đi.

Đêm đó, là một đêm tối tăm của cả nhà tôi.

Hai chú nhóc như biết mẹ buồn nên ngoan ngoãn hơn bình thường, không mè nheo mẹ, tự động ôm gối và nằm ngủ.

Tôi cũng chỉ biết im lặng và cố gắng vỗ về 2 nhóc thay bàn tay của mẹ…

Đêm đó, cô chủ không ngủ được, trở mình suốt…đến sáng thì tôi thấy cô chủ đã dậy sớm hơn rồi.

Không còn chiếc váy áo điệu đà ngày thường mà thay vào đó là chiếc quần jean cùng chiếc áo thun đơn giản, tóc cuốn thẳng chứ không chải chuốt như trước.

Cô chỉ nói với chồng:

Làm trong kho cần gọn gàng, leo trèo bưng bê hàng cho dễ, với chẳng ai để ý em nữa đâu, mặc đẹp làm gì”

Em xin lỗi…

Tôi không hiểu kho là gì nhưng tôi biết đây là một công việc nặng nhọc và buồn tủi với cô chủ.

Và từ đó…

Nhà tôi ít nghe những tiếng cười từ cô chủ hơn, thay vào đó là cảm giác mệt mỏi và gương mặt chán chường không còn sức sống.

Những tiếng cãi vã bắt đầu nhiều hơn, cộng thêm những tiếng quát mắng 2 nhóc của cô chủ. Việc mà cô chưa bao giờ làm trước đó.

Những cuộc cãi nhau của 2 vợ chồng cô chủ nhiều hơn và ngày càng gay gắt hơn bất chấp tiếng khóc của 2 cậu nhỏ.

Những lúc đó tôi và 3 cậu gối chỉ biết ôm chặt 2 cậu nhỏ, cố dùng thân mình lấn át tiếng cãi nhau của ba mẹ.

Và đỉnh điểm là ngày mà cô chủ không nằm chung tấm nệm với chồng nữa mà nằm hẳn qua bên tôi.

Và đêm đó chồng con đã ngủ, cô chủ vẫn nằm và khóc…

Mặt cô áp sát vào người tôi, những giọt nước mắt bất lực của cô rơi xuống, ướt đẫm người tôi.

Tôi nghe rõ từng tiếng nấc được nén lại không dám thành tiếng vì sợ làm chồng con thức giấc.

Và đêm đó…tôi cảm nhận được trong trái tim của cô chủ là cả một thế giới hỗn loạn của những nỗi buồn, sự lo lắng cho tương lai 2 con. Sự lo sợ chồng sẽ khinh thường khi mình trở nên tệ hại như vậy.

Đến khi cô ấy chìm vào giấc ngủ vì quá mệt…thì trời đã sáng.

Sáng hôm đó, là chủ nhật sao cô chủ dậy sớm vậy…

Cô đi ra phòng và đi đâu đó,

Và từ hôm đó tôi không thấy cô chủ khóc 1 lần nào nữa

Nhưng cái tôi thấy ở đây chính là 1 cô chủ mới với cái gì đó vùng dậy từ bên trong…

1 tuần sau…

Tôi thấy cô chủ khệ nệ ôm mấy thùng to vào phòng.

Bắt đầu dọn dẹp và đặt 1 bình hoa, 1 dàn đèn nhìn kỳ lạ và có cả 1 cái máy chụp hình rõ to.

Tôi nghía mắt về mấy cái thùng thì cô chủ dọn ra rất nhiều rất nhiều các bộ drap như tôi vậy.

Tôi hơi bất ngờ …có 2 tấm nệm mua chi dữ cả mấy chục bộ drap vậy.

Tôi chẳng sợ có thêm bạn dành mất cậu chủ nhỏ đâu!!! Vì thật ra tôi vẫn đang sống chung với cả 5 bạn drap đây, mỗi chúng tôi cứ 2 – 3 ngày trong tuần là được đi tắm giặt rồi được xếp ngăn ngắn vào tủ đợi đến lượt mình thôi.

Nhưng

Tôi nhận ra đây trong các tấm drap đó, có cả các anh chị em tôi nữa… Những anh chị em đến từ Hàn Quốc…

Ôi…tôi vui quá

Giờ cũng có gia đình mình ở chung, không còn bị mấy đứa drap kia chọc là dân ngoại quốc nữa mà.

Tuyệt quá…

Nhưng đó chỉ là tôi nghĩ vì sau đó tôi mới biết các bộ Drap đó là cô chủ may để kinh doanh…

À ra thế, máy chụp hình là để chụp mẫu đấy.

Cả nhà họ, 4 người…à thì làm việc chỉ có 2 vợ chồng thôi… còn 2 cậu nhóc nhỏ của tôi là làm mẫu đó mà.

Chụp đủ kiểu, mồ hôi nhễ nhãi đến phát thương…

Và đêm đó, tôi lại được nghe cô chủ nói với chồng là:

Em sẽ mở một cửa hàng kinh doanh drap gối nhập khẩu, chuyên dòng Hàn Quốc như nhà mình sử dụng nè.

Em sẽ chọn những mẫu dành cho trẻ con, em muốn mang đến cảm giác vui vẻ, hạnh phúc như con mình khi mới nhìn thấy bộ drap cho các bé khác nữa.

Giờ đây, drap gối không chỉ là vật dụng nữa mà trờ thành người bạn của con, giúp con ngủ ngon và bảo vệ con em mình trong những vùng tối của giấc ngủ.

Có một người bạn đồng hành trong tuổi thơ không phải tuyệt lắm sao anh.

Anh thấy con mình vui vẻ, cười đùa và giỡn với nhau trên bộ drap không phải là giây phút hạnh phúc nhất của các bậc làm ba mẹ như mình không?

Ôi cô chủ của tôi…

Tôi đã khóc bạn ạ…như cô ấy đọc được sứ mệnh của tôi ấy và giờ cô ấy giúp anh chị em chúng tôi cùng thực hiện sứ mệnh ấy trên khắp đất nước này.

Và bạn nghĩ chặng đường của cô chủ tôi sẽ bắt đầu bằng phẳng hơn sao?

Không hề như vậy…thật

Cô chủ tôi vẫn phải làm việc trong kho hàng, công việc vẫn mệt mỏi và không có gì vui vẻ cả.

Bằng chứng là…tôi vẫn thấy gương mặt mệt mỏi khi đi làm về và tiếng răng rắc của cơ xương khi cô chủ nằm xuống.

Nhưng cô ấy đã không còn mất hồn mà trong trái tim cô ấy, ngọn lửa đang cháy lại…

Tất nhiên, cô chủ của tôi không có vốn mạnh mấy trăm tỷ như người ta và cũng không có 24h rãnh rỗi như các bạn trẻ.

Cô ấy vẫn làm việc và còn có gia đình để chăm sóc, dù chồng cô chủ vẫn luôn nhắc cô ấy nghỉ làm vì thấy cô ấy quá cực, nhưng cô chủ nói rằng:

“Đây vẫn chưa phải thời điểm em nghỉ việc, vì nếu em nghỉ tất cả gánh nặng sẽ đổ lên vai anh, em không muốn như thế, em vẫn có thể làm được. Nếu khó quá em sẽ xin nghỉ, anh yên tâm nha”

Dù rất thương vợ nhưng cậu ấy vẫn chiều vợ vì điều đó làm cô ấy hạnh phúc và vui vẻ.

Đó là thời gian mà cô chủ gây dựng thương hiệu CaTu Family chăn drap gối cho gia đình.

Tôi đã thấy mắt cô chủ tôi đổ máu vì những bản kế hoạch Marketing, Những chiến lược bán hàng, Doanh thu, Làm Website, Viết Bài PR…

Mặc dù chỉ nghe cô chủ nói thôi tôi đã nhức đầu rồi, huống hồ cô chủ làm 1 mình, không ai hỗ trợ.

Chồng cô ấy chỉ hỗ trợ được về tài chính và tình thần thôi.

Tôi vẫn thấy cô chủ thẫn thờ làm việc với máy tính gần 1, 2 giờ đêm và có khi gục trên bàn làm việc.

Những hôm mưa gió cô chủ vẫn chở hàng về và bắt đầu kiểm tra, xếp vào bao bì…

Rồi tìm khách hàng, gọi điện cho khách…

Và cả những đêm cô trở bệnh vì làm việc quá mệt từ sáng cho đến tối

Ăn uống, nghỉ ngơi không đủ.

Chưa kể những lúc 2 cậu nhỏ nhà tôi bệnh thì sức nặng lại tăng lên trên đôi vai nhỏ bé của cô chủ

Cô dành hết sức lực của mình lo cho gia đình và tương lai của các con.

Những nỗi lo lắng hằn trên mặt cô chủ tôi, như vắt kiệt những thanh xuân của cô ấy.

Nhưng tôi lại không nghe thấy tiếng than thở

Mà bù vào đấy, tôi lại nghe được tiếng cười nói của vợ chồng họ và 2 nhóc của tôi ngày càng nhiều.

Hình như việc kinh doanh này chính là sức sống của cô chủ, vực cô ấy dậy trong đêm tăm tối.

Những ngày đầu chưa bán được hàng, cô chủ rất lo lắng.

Tìm sách đọc, tìm tài liệu trên mạng về những kiến thức có thể mang đến cái gọi là giá trị cho khách hàng.

Cô ấy muốn đem đến cho khách hàng mình một trải nghiệm vui vẻ và muốn truyền cảm xúc hạnh phúc của các con cô ấy lan tỏa đến tất cả mọi người.

Phải nói cô chủ tôi là siêu nhân đấy

Kinh doanh này

Làm chiến lược này

Lại còn bày cái trò vẽ hoạt hình chia sẻ chuyện gia đình trên Page CaTu Nhiều Chuyện nữa chứ.

Với một tấm drap như tôi không biết cô ấy làm như vậy để làm gì

Nhưng tôi cảm nhận được, cô ấy muốn mang đến cho tất cả những ai biết đến Thương Hiệu CaTu Family đều sẽ được hạnh phúc cùng gia đình,

Sẽ luôn vui vẻ, dù có sóng gió thế nào, khi ta quay về gia đình thì đều tìm được cảm giác ấm áp, sự chia sẻ, cảm thông, ủng hộ.

Và đó là câu chuyện tôi muốn kể cho bạn về cuộc hành trình sứ mệnh của tôi, một tấm vải trở thành tấm drap.

Và giờ thì tôi cũng già rồi, từ hồi cô chủ mua tôi về đã hơn 3 năm rồi, với 1 tấm vải như tôi cuộc đời vậy đã quá mãn nguyện.

Giờ đây có những thế hệ các em tôi thay tôi chăm sóc gia đình cô chủ cùng 2 cậu nhóc nhỏ.

Sứ mệnh cuộc đời tôi đã đến điểm dừng, giờ đây tôi được cô chủ may thành chiếc bọc ghế dựa nằm ngắm nắng sớm và hoàng hôn trên Sài Gòn này.

Cuộc đời tôi đã tận hưởng tất cả những hạnh phúc và lắng nghe những khó khăn của cô chú.

Giờ này, tôi có thể tự hào với ba mẹ mình vì đã làm trọn vẹn sứ mệnh.

“Chăm sóc, chia sẻ, lắng nghe”

Và…

Sứ mệnh của bạn là gì?

Hãy kể tôi nghe nhé…